Phạm Phát Đạt 的个人资料Hãy thể hiện phong cách ...照片日志列表 工具 帮助

Phạm Phát Đạt

Hãy thể hiện phong cách của bạn

Việc gì đến sẽ đến. Đừng nên nói trước một việc nào đó, để rùi bước kô wa (thì wê lắm đó).
3月28日

Hixhixhix!!! Chán wá trời.

Lâu lắm rồi mình không post bài lên blog gì hết, chán thiệt đó. Dạo này công việc đè lên đầu mình, khổ sở wá :((. :-( Nhưng thôi, cái tội mình ham tiền nhìu làm chi, tham thì phải làm nhìu chứ nhỉ. Cái gì cũng phải có cái quy luật của nó thôi phải không các bạn, hix, giờ đi làm như vầy mới thấy thèm được học, nhưng biết sao giờ, mình đã tốt nghiệp rồi mà, có học thì cũng chỉ được đi học ở các trung tâm đào tạo của nước ngoài thôi (nhưng học ở đấy thì tốn kém lém, cho nên.......giờ vẫn chưa học). Còn đại học thì sao ??? Chác hẳn các bạn ai cũng có mơ ước vào Đại Học nhỉ, còn mình thì ................. hổng ham tí nào, miễn sao là mình có tư duy tốt là được rồi, thời gian mình tự tìm tỏi nghiên cứu còn tốt hơn (vì như vậy mình mới nhớ dai & nắm vững vấn đề chứ nhỉ) còn cái kiểu đi học giống hồi trước mình & mấy đứa bạn đi học là kỉu học cho có lệ, hehehhe. Thôi nói lan man wá, nói hồi không biết mình nói cái gì nữa. Lên post bài tí chơi thôi còn phải làm việc nữa (kakak người ta thuê mình zô làm việc đâu phải đề mình ngồi post bài cho blog của mình nhỉ :))

--
==================================
Mọi thông tin giao dịch xin liên hệ:
>>> PHẠM PHÁT ĐẠT <<<
Số tài khoản: 037.100.3686075
Ngân Hàng: Ngoại Thương Việt Nam (vietcombank)
Email: phatdatpham@gmail.com
Y!M: phatdatpham or phatdat1988
Mobile: 098 9246 759
Website: http://phatdat.tktdn.com
10月20日

Bản chất của thành công !!!

Một bài làm văn đáng suy ngẫm của một học sinh lớp 10 chuyên Văn về "Bản chất của thành công".

BẢN CHẤT CỦA THÀNG CÔNG

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết qủa hoàn hảo trong công việc, sự chính sác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy giành chút thời gian để lắng nghe mình suy ngẫm, cuộc sống sẽ chỉ cho bạn những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ...

Thành công là khi bố và con tria có dũng khí bước vào bếp nấu những món ăn mà mẹ thích nhân ngày 8/3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu ... đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con có thể không thành công trên "chiến trường" bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ "đóa hồng" của tình yêu. Một hạnh phúc ý nghĩa hơn cả những món quà quí giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công còn là câu chuyện về một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậubé trở thành cầu thủ dự bị trong một đối bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó kông phải là thất bại. Trái lại, thành công 9dã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi một ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được ?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao sĩ tử buồn rầu khi biết mình trở thành "tử sĩ". Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi nguyện vọng một lấy tới hai bẩy phẩy năm? Đó thực ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công bị trì hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với nguyện vọng hai, nguyện vọng ba. uan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình, đó là ý nghĩa vạn nguyên của cáo kì thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ, người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn tuy lạc đề, phải về viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi vì ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa chau mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế ?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một câu học trò nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến công của một người cha gần hai mươi năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đã chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày ông tốt nghiệp khó học của một người cha.

Tôi biết có một nữ sinh ốtt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của mình, cô có thể gặp hái được nhiều thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đã chấp nhận hy sinh những cơ hội của đời mình để trở thành một nguời vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đã là một phụ nữ trung niên, người vẫn nói với tôi rằng: "Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đã là một thành công lớn". Mỗi khi nghe câu nói ấy tôi lại rơi nước mắt. Gia đìnhj là hạnh phúc,là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ vì điêu đó.

Con nguời luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Bạn muốn mình giàu có, muốn trở thành một tỉ phú như BIll Gates? Vậy thì hãy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà còn giàu cả tâm hồn. Khi đó, bạn đã thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với mình như với Abramovic - ông chủ của một đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho đội bóng của gia đình bạn. Ở đó, bạn nhận được tình yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovic không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mỗi người một cách giản dị mà ngọt ngào như thế !

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải giữ gìn cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói rằng: "Cuộc sống này không có thất bại, có chăng chỉ là cách chung ta nhìn nhận mọi việc mà thôi". Còn đối với tôi, thành công là khi có ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy ngẫm của mình vào trang viết, với tôi đó là một thành công !


9月13日

MỘT CÂU CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG

MỘT CÂU CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG

Chàng và nàng rất trẻ, họ mới lấy nhau được 2 năm. Chàng vốn theo nghề chụp hình, nhưng say mê văn chương. Ngày lại ngày chàng cặm cụi viết sách, tuy rằng sách của chàng nằm dưới lớp bụi trên kệ ở các cửa hàng sách. Chàng rất yêu và chiều theo ý nàng. Thế rồi 1 ngày nọ...

- Nàng bảo chàng : "Anh đi chụp hình đám cưới con bạn em. Nó hứa trả công hậu đấy".

- Chàng đáp: "Bữa đó anh có hẹn với 1 nhà xuất bản. Em nói với bạn em chịu khó mời người khác".

- Nàng bĩu môi: "Anh bớt viết đi. Có ai đọc văn anh đâu".

- Chàng đáp: "Rồi 1 ngày nào đó, người ta sẽ nhìn nhận những gì anh viết".

- Nàng xì 1 tiếng: "Em chẳng quan tâm tới chuyện đó. Nhưng dứt khóat anh phải chụp hình đám cưới của bạn em".

- Chàng: "Em nghĩ lại đi".

Cuộc tranh luận của họ chấm dứt với lời tuyên chiến của nàng: "Cho anh 3 ngày để suy nghĩ, nếu không ..."

Ngày thứ nhất. Nàng "đình công". Bếp núc nguội ngắt, tủ lạnh trống trơn. Quần áo dơ nằm chỏng trơ trong phòng tắm. Máy thu hình, máy tính, dàn hifi...bị nàng nhét xuống kho. Để tỏ lòng "nhân từ", nàng để lại chiếc giường đôi cho cả 2. Chàng vẫn chúi mũi vào những trang giấy viết dở. Trong túi chàng còn 1 ít tiền.

Ngày thứ nhì. Nàng tiến hành lục soát và chỉ để lại cho chàng cái túi trống rỗng và một mẩu giấy cảnh cáo : "Chớ có dại cầu viện từ bên ngoài, nếu ko hậu quả sẽ thê thảm hơn đó". Quả tình chàng đã lo lắng. Buổi tối, chàng năn nỉ nàng nhưng vô vọng. Nàng muốn chàng phải tuyệt đối tuân theo ý nàng.

Đêm thứ ba. Chàng nằm quay mặt về một phía, nàng ngoảnh mặt nhìn sang phía khác.

- Chàng: "Chúng ta cần nói chuyện...".

- Nàng: "Trừ phi là chuyện chụp hình đám cưới...".

- Chàng: "Chuyện rất quan trọng".

- Nàng im lặng

- Chàng: "Anh đã gặp một cô gái".

Nàng kô tin vào tai mình. Nàng muốn vùng dậy tát cho chàng một cái, nhưng cố nén chờ chàng nói hết. Chàng rút từ trong ngực áo, chỗ trái tim chàng, một tấm hình. Mắt nàng nhòe lệ nghĩ, sao hôm qua mình quên lục chỗ đó nhỉ.

- Chàng: "Cô ấy rất đẹp và nhân hậu".

Trái tim nàng tan nát khi biết rằng có tấm hình của 1 người con gái khác ở bên trái tim chàng.

- Chàng: "Cô ấy hứa sẽ giúp anh thực hiện ước vọng văn chương". Nàng giật mình bởi trong quá khứ, chính nàng cũng đã từng hứa như vậy.

- Chàng: "Cô ấy rất yêu anh".

- Nàng ngồi bật dậy và quát to: "Bộ em ko yêu anh hay sao?".

- Chàng: "Anh nghĩ là cô ấy sẽ không ép anh phải làm những điều anh ko muốn".

- Nàng giận lắm. Chàng chìa bức hình cho nàng: "Em có muốn biết mặt cô ấy ko?".

Nàng hất mạnh tay chàng. Chàng thở dài cất tấm ảnh sau ngực áo. Nàng bật khóc. Chàng tắt đèn nằm xuống. Nàng chong đèn ngồi một mình. Chàng dường như ngủ say thở đều đều. Nàng thao thức. Nàng hối hận vì cách đối xử với chàng. Nàng sẽ ko bắt ép chàng phải nhất nhất theo ý mình. Nàng muốn đánh thức chàng và nói với chàng những lời thật âu yếm. Nhìn vào ngực áo chàng, nàng muốn biết cô gái kia ra sao. Nàng nhẹ nhàng đưa tay rút tấm ảnh. Chợt nàng bật cười rồi liền đó òa khóc. Người trong ảnh không ai khác chính là nàng. Nàng khẽ hôn lên má chàng đang giả vờ ngủ.

Gửi trang web này cho tất cả những người quen của bạn và cả cho tôi nữa, nếu bạn nhận lại được 5 tin nhắn, một thứ gì đó may mắn sẽ đến với bạn. Chúc một ngày tốt lành!!!
9月8日

Lời em chưa nói

Lời em chưa nói

Tôi rời khỏi VN gần 10 năm. Khi đó tôi đang là sinh viên năm cuối, trong tâm hồn tràn đầy nhiệt huyết, niềm tin và vừa bắt đầu yêu.

So với bạn bè cùng khoa, tôi không đẹp, lại rất giản dị và bộc trực. Còn anh thì rất đẹp trai, và luôn luôn đứng đầu bảng điểm của khoa. Anh ít nói, nhưng giọng của anh rất nhẹ nhàng. Tôi yêu anh lúc nào cũnng không biết nữa.

Ngày đó là mùng 2 tết, tôi vừa cùng vài cô bạn thân đi chùa về, điện thoại reng. Tôi bắt điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng tim tôi đập mạnh vô cùng. Anh mời tôi đi chơi. Từ hồi trung học cho đến lúc đó, tôi cùng bạn bè đi cắm trại Đầm Sen không biết là bao nhiêu lần rồi, nhưng đêm hôm đó công viên này đẹp lạ thường. Bên cạnh tôi có anh cùng sánh bước. Chúng tôi nói rất nhiều chuyện, ngoại trừ câu nói “tôi thích bạn”. Tôi muốn cầm tay anh, tôi đưa tay gần tay anh rồi lại thôi, vì e ngại, vì mình là con gái mà.

Vài tháng sau đó, tôi nhận được visa đi nước ngoài. Trước ngày tôi ra đi, tôi cùng nhóm bạn bè thân đi hát karaoke. Anh đã chọn bài Right here waiting for you. Có lẽ trong số bạn bè không ai hiểu… nhưng tôi hiểu. Ngoài mặt tôi cười rất vui cùng bạn bè, nhưng trong lòng tôi đang khóc. Khóc thật nhiều vì tôi hạnh phúc và vì sắp phải xa anh.

Bốn năm qua nhanh, dù ở nơi xứ người lạnh lẽo, nhưng trong tôi vẫn luôn ấm áp. Anh thường xuyên viết email động viên tôi. Ngày sinh nhật tôi, anh luôn nhớ và tặng thiêp cho tôi với rất nhiêu lời chúc may mắn. Vậy đó, câu nói Em yêu anh, tôi vẫn chưa dám nói. Tôi không dám nói không phải vì vẫn còn e thẹn, tôi hiểu tình cảm của anh dành cho tôi, nhưng tôi không muốn tạo một sự ràng buộc cho anh. Tương lai của tôi vẫn còn chưa định được. Trong khi đó, anh đã hoàn tất khóa cao học.

Năm năm nữa trôi qua, tôi vẫn không có quyết định gì, vẫn còn chưa nói được với anh câu nói mà tôi thường chỉ nói cho chính mình nghe “Em yêu anh”. Tôi vẫn tất bật với những lo toan trong cuộc sống, những trách nhiêm với mẹ và các em tôi.

Đó có lẽ là những lời biện hộ, nhưng trong tận đáy lòng chính là tôi đã không đặt hết niềm tin ở anh. Tôi lo sợ, nếu chúng tôi tiến đến hôn nhân, anh có thể bỏ tất cả những thành đạt của anh để làm lại từ đầu nơi xứ người không, anh có còn yêu tôi không… Và tôi đã để anh chờ đợi mãi…

Hôm đó, tôi nhận được email của anh, ngày đó là sinh nhật của tôi. Chín năm trôi qua, anh vẫn luôn nhớ ngày này. Tôi nhận được thiệp sinh nhật và những lời chúc thật tốt đẹp của anh. Nhưng khác với những lần trước... Anh báo tin sẽ kết hôn trong tháng tới.

Tôi khóc thật nhiều, nhiều lắm vì nhận ra rằng mình đã mất anh. Tôi có thể làm gì, khóc, hối hận, và… chúc anh thật hạnh phúc.

Hôm nay, trời vào thu se lạnh. Sinh nhật em năm nay sẽ trống vắng. Ước gì thời gian quay trở lại…

NGÀY HÔM SAU KHÔNG ĐẾN (HICHICHIC CỦM ĐỘNG WÁ)


   
   Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai. Ðó là một nguời bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau. Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.

Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác.

    Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh. Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn dịnh cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó.

    Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York.Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi. Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh.

    Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh. Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện. Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây". Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.

    Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng.

    Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia đình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi. Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn. Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.

    Ðây là một câu chuyện tôi đọc được trên mạng. Có thể các bạn đã từng đọc qua câu chuyện này. Ðiều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn: Nếu bạn yêu một nguời nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với anh ấy/cô ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa.

 
第 1 张,共 61 张